![]()
- NHỮNG CÁCH CHO BÙA VÀ BỎ BÙA
- LỐI “ÁP THA NÚP” CỦA NGƯỜI MIÊN
- NGƯỜI BỊ BÙA GẶP TÌNH TRẠNG TINH THẦN NHƯ THẾ NÀO?
- PHƯƠNG PHÁP GỠ BÙA
- Dùng sáp thoa môi khi nói chuyện
- Đốt bùa bỏ trong thức ăn, vật uống mỗi lần một chút bằng đầu tăm xỉa răng cũng đủ
- Đốt bùa lấy tro thoa vào mình hoặc bỏ lên đầu
- Đốt bùa lấy tro bỏ trong quần áo, bỏ trên gối, dưới giường trong nhà
- Dầu thơm ướp bùa cho nạn nhân sức tóc.
Người Khơ Me có một phương pháp riêng gọi là “Áp Tha Núp”. Pháp sư sai khiến một Ác Thần nhập vào kẻ ngồi đồng, trợ người làm quấy. Vị pháp sư này hại người nhiều hơn là giúp người. Ví dụ: trù ếm người, nắn hình nhơn bằng bột ghi tên họ phía sau lưng rồi dùng cung bắn vào đầu, vào ngực hoặc dùng dao phóng vô mình. Người bị hại tự nhiên phát đau đớn đúng các nơi hình nộm bị thương tích. Nhưng cách này ít phổ thông vì có lẽ các pháp sư khó luyện cho thành công và có được đầy đủ thần lực. Vả lại người luyện phép lúc ngồi đồng phải ăn những món dơ bản như phân người, xác súc vật chết…người ta thường gọi là Malai nên ít người chịu học.
Thầy nào cao tay ấn, tài nghệ siêu phàm thì không cần đến lối vẽ bùa trên giấy hay họa bùa chi mà chỉ ngồi nói chuyện với người mình định hại mà đọc thần chú trong miệng, mắt ngó đăm đăm vào mặt người ấy chờ một câu trả lời là xong. Nạn nhân mang họa vào mình ngay khi ấy mà không hay biết gì cả. May mắn gặp người hiểu nguyên do căn bịnh mau chân tìm thầy khác tài giỏi hơn chay chữa dùm, nếu không phải bỏ mạng sau khi dùng đủ các thứ thuốc.
PHƯƠNG PHÁP GỠ BÙA
Pháp sư có lương tâm nhà nghề biết trọng danh tiếng mình không bao giờ hấp tấp nhận chữa, Pháp sư phải tự lượng sức mình xem có đủ tài bằng đối phương chăng? Nếu kém hơn nhất định phải rút lui. Trước khi nhận lời nạn nhân, pháp sư phải ngồi đồng, vị Tổ Sư nhập vào chỉ rõ phép tắc của pháp sư nào dùng để hại người và hứa chịu đối đầu, trừ hại. Bấy giờ pháp sư mới chịu ra tay.
Đối với chuyện tầm thường, Sư ghi bùa trên giấy vàng cho nạn nhân giữ bên mình, còn đối với chuyện lớn phải ghi vào mảnh vàng cán mỏng. Mảnh vàng này cũng tùy theo căn bệnh nặng hay nhẹ mà cán miếng to hay nhỏ. Bịnh nhẹ dùng miếng nhỏ bẳng phân nửa ngòi viết đựng trong miếng chì hình vuông xếp lại cho cất vào trong ví hay bỏ túi. Bịnh nặng dùng miếng lớn vuong dài lối 3 phân, 5 phân cuộn tròn luồn vào sợi dây được se bằng chỉ ngũ sắc gọi là giây nịt cho đeo ngang hông.
Có thứ bùa xâm vào mình, vẽ trong khăn tay để nạn nhân giữ kỹ khi ra ngoài và cất trên bàn thờ khi ở nhà.
Có thứ vẽ trong cục đá, thứ đá mài láng 6 mặt, to bằng bịch thuốc điếu để nạn nhân đem về nhà đặt trên hỏa lò than mới, xông ngày đêm trong một thời gian nhất định: bảy ngày, mười ngày hay nửa tháng.
Người nào bị nặng quá, pháp sư phải trai giới cẩn thận và thân hành làm phép đuổi tà, sư dùng vải vải trăng mới căn một cái phòng tắm nhỏ lộ thiên, họa phù trong lu nước rồi vừa đọc thần chú vừa xối nạn nhân. Mỗi gáo nước đổ xuống đầu là một lần nạn nhân rùng mình ớn lạnh, xối xong sư thổi bùa vào mắt, vào lỗ tai nạn nhân vào cho dây nịt đeo vào mình.
Sức mạnh của bùa có thời hạn nhất định tùy theo pháp sư cho. Có lẽ là tùy nơi số tiền trả công một phần, nhưng phần nhiều cũng do căn bệnh. Loại bùa nào cũng có phần hiệu nghiệm từ một tháng đến sáu tháng là cùng. Quá thời hạn ấy, người cầm bùa phải đưa phép pháp sư họa phù lại và cũng ấn định bấy nhiêu ngày như trước. Vì thế kẻ có dã tâm tin chắc sau khi dùng bùa chinh phục người xong thì không gìn giữ gì cả, đến lúc quá thời hạn nạn nhân bừng tỉnh giấc mơ mới trả thù lại bằng những đòn cay độc không kém.
NGƯỜI BỊ BỎ BÙA THẾ NÀO?
Người bị bỏ bùa không còn kiểm soát được lý trí của mình và hành động như vâng theo một mãnh lực vô hình nào đó sai khiến. Đến khi trị được bịnh rồi mới bừng tỉnh dậy và tự trách mình, hoặc không hiểu mình đã làm những gì. Lúc ấy người ngoài cuộc lấy làm lạ trước tình hình bất thường của nạn nhân hoặc cho nạn nhân nổi cuồng.
Bùa nhập vào thân thể rồi nạn nhân nhức đầu ngay giữa hai chân mày và nhức đúng vào một giờ nhất định, qua giờ ấy thì thôi. Đôi mắt nạn nhân nổi màu vàng ở tròng trắng, lần lần biến màu đỏ. Đừng nhỏ thuốc vô ích vì không phải bệnh. Tâm thần nạn nhân hốt hoảng ngồi đứng không yên, hay nổi giận thình lình, gay gắt, rầy ra, nói bậy bạ vô lý…Ngũ tạng không đau yếu gì cả nhưng ăn không biết ngon, ngủ không yên giấc. Mỗi lần nhắm mắt là chiêm bao thấy ma quỷ, thần thánh rượt đuổi bắt mình, hay thấy người đeo đuổi mình nếu là bùa yêu. Lúc ngủ miệng cứ nói lải nhải, ai hỏi thì trả lời như còn thức.
Bị bỏ bùa yêu, đàn ông hay đàn bà nằm mê thấy người thương mình luôn luôn, hoặc thấy cùng nhau đi chơi, hoặc bị người đó làm hỗn. Trong lúc ấy nếu nạn nhân có bùa hộ thân thì sẽ thấy vị thần phò hộ minh đánh loài ma quỷ bên kia hoặc xua đuổi kẻ có dã tâm không cho lại gần. Nếu nạn nhân không biết gì hết thì đúng ngày giờ do pháp sư bên kia ấn định, sẽ bỏ nhà đi theo người cầm bùa không ai cản được, ngoại trừ thần lực của một pháp sư khác cao tay ấn hơn.
Có người nhờ tinh thần mạnh, có thể cưỡng lại những ý muốn xằng bậy tự nhiên đến với mình, xúi giục mình theo người mình không thương yêu, thì sẽ bị đau yếu luôn và không biết thuốc gì chữa cho hết bịnh. Mãi đến khi dùng phép triệt hạ loài tà đạo thì khỏe mạnh như thường. Nhưng trong lúc dằng co như thế, nếu không sớm nhờ thầy hay, nạn nhân sẽ phát điên hoặc hóa ra u mê mà theo người bỏ bùa. Trong khi đó, người bị bỏ bùa thay đổi tính tình, cách vài hôm thì không ưa kẻ bỏ bùa mà sau đó thì lại mê thích và nghe lời mặc dầu kẻ ấy bào làm những việc không hợp với lương tâm.
Người bị bùa làm cho ghét ai, ví dụ vợ lớn bỏ bùa cho chông ghét vợ bé thì tự nhiên người đàn ông vụt chán ghét người đàn bà mình vừa yêu mến mấy ngày qua. Sự thay đổi tánh tình bất ngờ như thế, chính nạn nhân cũng không thể hiểu nổi. Người bị bỏ bủa mang bịnh, nổi cơn điên hay chết bất đắc kì tử cũng tự nhiên phát bịnh rồi đau liệt giường mà chết. Nhất là những người bị thư yếm đồ vật trong mình làm bụng phình to lên, tuột gan thối nát thì không mong gì chạy chữa kịp nếu không lo ngay từ lúc đầu.

English